EUROPE,  SPAIN

Barcelona dưới lệnh “lock down”: Một sự tĩnh lặng kì lạ lấp đầy “khu rừng bê-tông”

Khi lũ heo rừng và bọn cún nhà đang là chủ nhân của đường phố Barcelona lúc này.

Toàn cảnh Barcelona từ Bunkers de Carmel, chúng tôi nói với nhau rằng sau khi cơn đại dịch qua đi, cả bọn sẽ lại lên đây để ngắm hoàng hôn. Ảnh chụp từ mùa hè năm 2019.

Saturday, Day 15

Đã hơn 2 tuần kể từ ngày 13/03 khi mà tờ báo Lavanguardia đưa tin: “Chủ tịch của Generalitat – Quim Torra tuyên bố về việc phong tỏa toàn bộ vùng Cataluyna với khoảng 7,5 triệu dân, nhằm  ngăn chặn sự lây lan của Coronavirus COVID-19, với mục đích không để ai xâm nhập hoặc rời khỏi khu vực.”.

Chủ tịch của Generalitat – ông Quim Torra tuyên bố phong tỏa toàn bộ vùng Cataluyna. Nguồn: Lavanguardia

Tại thời điểm ra lệnh phong tỏa chính thức này thì tổng số ca lây nhiễm là 5.232 ca133 ca tử vong trên toàn lãnh thổ Tây Ban Nha. Đó là thống kê của ngày 13/03, cách thời điểm bắt đầu viết bài này là 15 ngày. Vậy sau 15 ngày thì chuyện gì đã xảy ra? 7516 ca mới844 ca tử vong chỉ sau nửa tháng.

Ngày 28/03, 7516 ca mới và 844 ca chết ở Tây Ban Nha. Nguồn: Worldometers

Đó hoàn toàn là những con số biết nói, đáng để bạn muốn quên đi. Tuy nhiên, trong bài này tôi không muốn đào sâu vào những con số nhuốm màu tang thương trên, cái tôi muốn nói là Barcelona – thành phố tôi đang sống, một ngày trôi qua như thế nào trong cơn hành hạ của đại dịch.

Hơn 2 tuần qua, tôi phải tự cách ly chính mình, tuân thủ nghiêm túc lệnh quản thúc tại gia. Tuy nhiên, người dân vẫn được phép ra ngoài với một số mục đích chính đáng, cụ thể như: mua thức ăn/nhu yếu phẩm cần thiết, đi mua thuốc, đi đến ngân hàng (máy ATM), đến chỗ làm (dành cho những người vẫn phải đi làm), đến bệnh viện, phải ra ngoài để đến nơi có trẻ em/người già/ người bệnh, … nói chung là những người yếu đuối hơn, cần được chăm sóc, giúp đỡ và những trường hợp khẩn cấp khác. Nhưng người dân được khuyến cáo là phải luôn luôn đi một mình, không được tập trung thành nhóm ngoại trừ trường hợp cần phải hỗ trợ người khuyết tật hoặc phải có lý do chính đáng.

Trang El Nacional đưa ra một danh sách các câu hỏi thường gặp về việc nên hay không nên làm trong thời gian “lock down”.

Mỗi tuần tối đa hai lần, tôi cho phép mình ra ngoài để vứt rác và mua thức ăn. Như hôm nay, tôi mạo hiểm vào giữa trưa để đi ra ngoài. Dĩ nhiên, tôi luôn trang bị “giáp” cẩn thận, nào áo khoác, khẩu trang, găng tay dùng 1 lần để đảm bảo mình tương đối “vô trùng”. Tôi nhận ra tôi đã ghen tị với thế giới bên ngoài biết là bao nhiêu, bởi thứ không khí mà sau khi ở nhà nhiều ngày liên tục bạn mới cảm nhận nó quý giá, trong lành và sảng khoái đến nhường nào. Tôi một hơi, hít đầy lồng ngực. Hơn 2 tuần trong nhà,  nó như một cảnh trong phim “The Mist” vậy, bạn không biết sau lớp sương mù tĩnh mịch, dày đặt, vô tận kia thì đằng sau nó là cái gì, có đáng sợ không? Việc cho phép bản thân ra khỏi nhà vào một ngày có nắng khiến tinh thần tôi được vực dậy ít nhiều, minh mẫn để tạm thời đẩy lùi chứng “tự kỷ mùa dịch”. Nó nôm na như một người bị giam cầm nhiều năm, nay được phóng thích vậy.

Mọi người đi bộ dọc theo La Rambla ở Barcelona ngày 15/03 sau khi Chính phủ Tây Ban Nha tuyên bố rằng họ đang đặt ra những hạn chế chặt chẽ đối với các phong trào biểu tình, đóng cửa các nhà hàng và các cơ sở khác ở quốc gia 46 triệu dân này trong ít nhất hai tuần liên tiếp, để chống lại sự gia tăng mạnh việc lây nhiễm coronavirus. Nguồn: Fox News

Đèn tín hiệu giao thông vẫn đang làm rất tốt nhiệm vụ của nó, lặng lẽ đổi từ đỏ sang cam,  xanh rồi lại đỏ như thể vẫn còn xe trên những con đường tĩnh lặng trong khu trung tâm Barcelona, đã từng rất sôi động.

Tôi phớt lờ tín hiệu “Don’t walk” và đi ngang qua góc ngã tư Paseo de Gracia – khu phố cũ nơi tôi đã dọn đi cách đây 1 tháng để  chuyển đến căn hộ hiện tại ở khu Bac de Roda. Paseo de Gracia – khu phố triệu Euro đẹp đẽ nhất nhì Barcelona đây mà. Bất thình lình, như thể mắc nghẹn, tôi nghĩ: Cuộc sống của loài người chúng ta phải chăng đang trôi đi quá xa … Trên con phố, một người đàn ông đơn độc trong chiếc khẩu trang tiến đến và hầu như không ai trong chúng tôi cố liếc nhìn nhau. Chúng tôi – mỗi cá nhân đều cố xoay sở, như thể tuân thủ các quy tắc hàng hải khi hai con tàu đang trên biển, suýt soát thì va chạm.

Paseo de Gracia – con đường thuộc một trong những quận trung tâm đẹp đẽ nhất nhì thành phố Barcelona. Đèn tín hiệu vẫn đang làm tốt nhiệm vụ của nó như thể vẫn có xe cộ lưu thông. Nguồn: The Times

Không có bất cứ sự kết nối xã hội nào được tìm thấy trong một nhóm nhỏ đang chờ để được vào siêu thị. Không một lời nói, họ “ném” vào nhau những khoảng cách nhất định. Chúng tôi chờ đến lượt mình. Dễ hiểu cho tôi, bởi thích được ra ngoài trời, tôi không bao giờ tỏ vẻ nôn nóng trong hàng đợi.

Mười phút sau, tôi đi vào, đeo một đôi găng tay nilon mà khi vừa ngang qua quầy thu ngân, các cô chú cashier đã lưu ý mọi người rằng siêu thị có chuẩn bị, mọi người hãy tuân thủ. Khi tôi nhìn quanh một cách chậm rãi và phát hiện ra rằng bất kỳ nỗi sợ hãi nào về nạn đói sắp xảy ra là không có cơ sở. Thế nên, hãy yên tâm chống dịch mọi người nhé. Một tầm nhìn lấp lánh màu cầu vồng đã ra sức cổ vũ tâm hồn sương mù của tôi, nó thoảng mùi hương của khu vườn nắng mới đã đẩy tôi lại gần hơn những kệ hàng đang tràn ngập trái cây tươi (cam, quýt, táo, đào, dâu, mận, …) và các loại rau, thịt, cá, sữa, rượu và thậm chí cả các cuộn giấy vệ sinh màu hồng, vàng và trắng mà bên kia châu lục người ta đang chiến đấu để giành giật.

Một nhóm người đang cố giữ khoảng cách an toàn với nhau trước một tiệm bánh mì.

 

Để ý dưới đường, dọc theo lối vào, các siêu thị đã dán sẵn các vạch phân chia khoảng cách cho khách hàng đứng chờ và chỉ vào mua hàng theo từng nhóm nhỏ, không vào ồ ạt như thường lệ.

Người ta đang phòng thủ. Tôi tiến tới quầy bán hải sản, sau nhiều ngày ăn đồ đông lạnh, tôi tin chắc rằng mình cần cái gì đó tươi mới hơn. Trong lúc đang chăm chú ngắm nghía mấy con cá tươi ngon trên quầy và trước khi tôi kịp nhận ra cái lằn ranh màu xanh lá ngay dưới chân mà tôi vừa “vượt biên” thì ngay lập tức tôi bị nhắc nhở bởi cô bán hàng rằng hãy chú ý để không được quá giới hạn. Cái lằn ranh dưới đất như ngước lên, khẳng định là tôi chứ không phải nó là kẻ ngang ngược ở đây. OK! Được thôi. Lúc rời đi, tôi có để ý ngay lối vào còn trang bị cả lọ gel sanitizer và hộp khăn giấy cố định sẵn trên tường dành cho khách hàng, mà lúc vào tôi đã không nhìn thấy. Tôi chưa bao giờ cảm thấy thế này khi đi siêu thị, có quá nhiều cảm xúc mới mẻ cho một việc bình thường. Thật kì lạ!

“Mantenga la distancia de seguridad” nghĩa là “Giữ khoảng cách an toàn”.

 

Trước khi vào mua hàng, hãy rửa tay đúng cách và sử dụng găng tay nilon. Lần này, tôi bắt buộc phải tuân thủ bởi có hẳn một anh bảo vệ đứng canh.

 

Siêu thị nhỏ gần nhà cũng được trang bị tương tự.

Tôi hiểu rằng, trước tình hình báo động hiện tại thì Barcelona đã phát minh ra nhiều luật lệ giới nghiêm cũng phong phú không kém gì Madrid – nơi có số người chết cao nhất Tây Ban Nha cho đến nay.

Sau khi đã có những gì cần thiết, tôi trở về nhà cùng với “túi” hạnh phúc đủ nặng của mình, rửa tay, bỏ thức ăn vào tủ lạnh và rửa tay một lần nữa, tôi ngân nga trong cổ họng, nơi sở hữu một dư vị của sự an lành giản dị.

Sunday, Day 16

Tôi thức dậy, kiểm tra bảng “Report coronavirus cases” trên điện thoại và thấy rằng tốc độ tử vong của Tây Ban Nha đang lao nhanh và cao nhất, không chỉ tính trên riêng ở “lục địa già”, mà trên toàn cầu .

“NO Tenemos Mascarillas” “NO Tenemos Guantes” “NO Tenemos Alcohol”, nghĩa là “KHÔNG có khẩu trang”, “KHÔNG có găng tay”, “KHÔNG có Alcohol”. Kiểu như khẩu hiệu 03 “KHÔNG” vậy.

Trước đó vài ngày, một người bạn Trung Quốc của tôi đang sống tại Barcelona có chia sẻ một video clip trên Youtube mà cô ấy đã xem, thể hiễn nỗi đau và sự bất lực mà cố ấy cảm nhận về nội dung của video: một cụ già người Tây Ban Nha đang khóc cầu xin sự giúp đỡ, chồng bà đã bị nhiễm virus nhưng bởi vì ông ấy đã rất già  nên các bác sĩ đã lấy “respirador” – nghĩa là máy thở từ ông chuyển sang cho các bệnh nhân trẻ tuổi hơn, những người có nhiều khả năng sống sót hơn ông. Điều đó có nghĩa là bà cụ buộc phải chứng kiến chồng mình chết trước mặt mình trong nỗi thống khổ tột cùng. Còn gì có thể đau đớn hơn.

Tôi biết bạn đang nghĩ gì? Đừng vội trách những người bác sĩ kia, họ chỉ đang cố gắng bằng mọi cách làm điều tốt nhất cho chúng ta. Tôi cũng tin rằng không ai đang phải chịu đựng những nỗi đau, sự mất mát, nỗi ám ảnh nhiều hơn những con người trong chiếc blouse trắng kia. Họ đang đem tất cả sinh mạng ra để chiến đâu, không gướm, không giáo, … với một tinh thần thép.

Tây Ban Nha bị cuốn vào một vòng xoáy, mất kiểm soát trầm trọng với dịch bệnh lây nhiễm một cách chóng mặt. Người dân Tây Ban Nha đang phải đối mặt với những hạn chế chưa từng có trong cuộc sống hàng ngày và chính quyền cũng đang cố gắng chuẩn bị cho hệ thống chăm sóc sức khỏe nhằm đối phó với các ca bệnh tăng vọt. Với sự thiếu hụt nghiệm trọng máy thở và giường bệnh chăm sóc đặc biệt, các bác sĩ sợ rằng bệnh viện sẽ bị quá tải. Thực tế đang chứng minh điều này. Bên cạnh thiếu máy thở thì khẩu trang ngay từ đầu là biện pháp thiết yếu để bảo vệ cơ bản đã cạn kiệt, các bác sĩ và y tá bị bỏ mặc để tự bảo vệ mình khi tiếp xúc với bệnh nhân. Nhiều người phải dùng băng dính dán các túi nylon xung quanh người trong khi người dân một số nơi đã tận dụng thời gian ở nhà để may khẩu trang cho bác sĩ. Hơn bao giờ hết, tôi cũng muốn mình được làm gì đó cho đất nước này.

Hãy giữ an toàn cho những người đưa đón chúng ta hàng ngày nào.

Quay về với cô bạn tôi, cô ấy đã không thể ngừng khóc sau khi xem đoạn video đó, cô ấy nói rằng giờ đây Tây Ban Nha giống như địa ngục vậy. Địa ngục không đâu khác chính là Tây Ban Nha ngay lúc này, ngay bây giờ. Con số thống kê đã vượt qua mọi sự kiểm soát, như bị ném và rơi tự do vào một hố vũ trụ trong vô định, cảm giác như là mãi không thấy đáy của cái hố sâu hoắm đó. Từng ngày, à không từng giờ, từng phút, từng giây nó lạnh lùng nuốt chửng từng người trong chúng ta. Cô bạn tôi treo hagtags #helpspain #coronavirus #respirador: “Nếu ai đó có thể xin hãy giúp cụ già kia, xin hãy cứu lấy chồng của bà, xin hãy giúp hàng ngàn bác sĩ , y tá đang bị nhiễm bệnh và hàng chục ngàn người đang chờ máy thở khẩn cấp trong bệnh viện bằng bất cứ giá nào. XIN HÃY CỨU LẤY TÂY BAN NHA!”

Cô bạn Freda chia sẻ sự đồng cảm và nỗi lo lắng về việc thiếu máy thở trầm trọng ở Tây Ban Nha.

Một trong số những người bạn bản địa mà tôi quen biết đã nói với chúng tôi rằng: “Điều khủng khiếp duy nhất của căn bệnh này là các thành viên trong gia đình không được phép vào phòng để nói lời tạm biệt cuối cùng với những người thân yêu của họ”. Một người bạn khác của tôi có mẹ đang ở trong một ngôi nhà cũ ở Igualada – thuộc vùng Cataluyna. Tôi cũng đã từng ở đây một thời gian. Igualada cũng một trong những nơi có virus lan tràn đầu tiên ở Cataluyna. Cô ấy đã viết cho tôi: “Để tôi nói với bạn một sự thật rằng tôi không cảm thấy kinh khủng khi nghĩ đến việc mẹ tôi sắp chết. Ai rồi cũng sẽ phải chết cả thôi. Tôi chỉ kinh hoàng khi nghĩ đến việc bà ấy sẽ phải chết một mình.”

Tháo mắt kính, nhắm đôi mắt mệt mỏi lại, tôi cảm nhận tim tôi đang tan ra thành từng mảnh, từng mảnh, … Từng mảnh một.

Các binh sĩ bảo vệ Fira de Barcelona trong quá trình chuẩn bị nơi cư trú cho người vô gia cư. Fira de Barcelona – Espana, nơi này thường được dùng để tổ chức các buổi hội chợ. Nguồn: The Times

Tôi đọc được rằng: Ở Madrid, để đối phó với sự quá tải, người ta đã biến sân băng lớn nhất thành nhà xác, quân đội cũng đã mở một bệnh viện dã chiến tại trung tâm hội nghị khổng lồ ở ngoại ô Madrid. Để vui lên, tôi tìm xem những phim về dịch bệnh, tận thế cũng như hậu tận thế như: Bird Box, The Silence, A Quite Place, Flu, Annihilation, Impossible, xem lại Train to Busan … không quên “bỏ nhỏ” series Kingdom xác sống xịn xò. Phải chăng, chúng ta chỉ đang sắm vai trong một bộ phim mang tên “Coronavirus”.

Những chiếc giường trắng trống trải được đặt cách đều nhau trong trung tâm triển lãm Madrid. Nơi này được quân đội tận dụng làm một bệnh viện dã chiến vào ngày 22/03. Nguồn: The Economist

Để vui hơn nữa, tôi tìm đọc một số tin tức khác, trong đó tôi tìm thấy Pep Guardiola – cựu huấn luyện viên của CLB Barcelona, hiện là người quản lý của Manchester City, tuyên bố rằng ông đang quyên góp 1 triệu Euro cho một cơ sở y tế nào đó ở Barcelona – thành phố quê hương của ông, để mua thiết bị y tế. Nó khiến tôi vui hơn thật.

Tối nay lúc 8 giờ tối, một nghi thức đã được lặp lại vào đúng thời điểm này trong suốt 2 tuần qua, lần đầu tiên tôi đi ra ban công và tham gia một tràng pháo tay kéo dài trên con phố khá tĩnh mịch nhà mình, tràng pháo tay kéo dài đến khắp mọi con phố khác của thành phố hơn 3 triệu dân của chúng tôi. Chúng tôi hoan nghênh, động viên và cỗ vũ tinh thần cho các nhân viên y tế đang ngày đêm làm việc. Lúc này, trong tâm trí, tôi thấy bóng dáng của một kiệt tác kiến trúc vĩ đại còn dang dở – La Sagrada Familia – vương cung thánh đường cách nhà tôi khoảng 15 phút đi bus. GOD BLESS YOU. Bạn và tôi. Ngài sẽ ban phúc lành cho tất cả.

La Sagrada Familia dù dang dở nhưng vẫn mang vẻ đẹp thần thánh. Nguồn: Il Giardino degli Illuminati  

Monday, Day 17

Dù có ai đó khuyên rằng, chúng ta tốt nhất là nên xem “Report Coronavirus cases” vào buổi tối, để mà có chán quá vì ngày càng tệ đi thì cùng lắm lăn ra ngủ cho quên sầu luôn. Thế mà, tôi vẫn mở điện thoại lên và xem bảng thống kê trực tuyến đó mỗi ngày vào buổi sáng, thấy rằng tổng số người nhiễm virus đã vượt quá Trung Quốc (cái này thì với tôi cũng chỉ mang tính chất tham khảo, tôi tin là bạn hiểu ý tôi). Tôi đi ra chỗ ban công và nhìn xuống đường, con phố vẫn trống trải như mọi khi với 2 hàng ô tô kéo dài như những quân cờ domino, ngôi trường tiểu học Barc de Roda ngay đối diện, trước khi cơn biến động ập đến, sáng nào cũng ríu rít tiếng bọn trẻ con líu lo đi học nay im bặt không một tiếng lá rơi. Tôi thấy một người đàn ông đang dắt chó đi dạo. Ông ta thật may mắn!

Ngôi trường đối diện gần tháng nay không tiếng trẻ con đi học.

Thật kì lạ là ở một đất nước không được người ta biết đến nhờ tình yêu với động vật, vậy mà chính phủ đã đặt cách miễn cho những người nuôi chó khỏi quy tắc cấm mọi người ra khỏi nhà. Liệu tôi có nên chuẩn bị cho thảm họa kinh tế sắp xảy ra sau cơn đại dịch bằng cách mua vài em chó bé bỏng, xinh yêu và cho thuê lại chúng theo giờ 🙂

Nhà thờ Barcelona. Nguồn: The Times

Tôi lại đi siêu thị. Tự bao giờ tôi lại háo hức chờ đến ngày để được đi siêu thị đến như vậy. Sau vài tuần trôi qua, tôi rút ra được một kinh nghiệm nhỏ là hãy cố gắng làm mọi thứ như mở cửa, nhấn nút STOP trên bus, lựa chọn thực phẩm, trả tiền cho nhân viên thu ngân, quẹt thẻ, nhập mã PIN … và thực hiện chúng bằng tay trái, bởi vì tay phải là tay có thể chạm vào mặt bạn hơn cả. Dĩ nhiên, nếu bạn thuận tay trái, hãy làm điều ngược lại.

Những đường băng keo dưới sàn nhà thường xuyên “nhắc nhở” tôi phải nhớ giữ khoảng cách an toàn.

Một cô bạn khác của tôi, cô ấy là y tá, tên Una You, người Đài Loan. Chúng tôi có duyên gặp mặt khi cô ấy du lịch đến Barcelona. Una đã chia sẻ trên trang cá nhân rằng cô ấy và đồng nghiêp đang cố gắng hết sức dù nhân lực lẫn vật lực cho đến hiện tại là không đủ để đáp ứng cho các bệnh viện, cơ sở y tế đang ngày một quá tải. Cô ấy chỉ muốn về nhà sau nhiều giờ làm việc, truyền tải một thông điệp: “You stay home for us. We stay work for … no choice”. Để chúng ta biết rằng họ đang rất mệt mỏi.

Ba mẹ tôi đang lo lắng cho tôi. Rất rõ ràng, gần đây mỗi ngày ba mẹ tôi đều gọi dù chúng tôi không có quá nhiều thứ để nói lúc này. Tôi biết, họ đơn giản là muốn bên cạnh tôi thôi. Nhưng thật lòng mà nói, tôi không lo lắng về bản thân mình quá nhiều. Mọi thứ chỉ ra rằng 99% những người bị nhiễm bệnh ở tuổi của tôi sẽ sống sót sau đó. Nhưng có thể bạn đã biết, Tây Ban Nha là một phần của “lục địa già”, đất nước này có rất nhiều người già. Chúng tôi có một số người già trong tòa nhà và tôi sợ nếu tôi chủ quan, khả năng tôi có thể lây cho một trong số họ là rất cao. Giống như trẻ em, tôi không bao giờ muốn tổn thương họ.

Tôi cũng đã đọc được rằng Tây Ban Nha đã bắt giữ gần 1000 người vì vi phạm các quy tắc giới nghiêm cho đến nay. Chính quyền cần phải mạnh tay hơn nữa để làm họ sáng mắt ra.

La Rambla, con đường trung tâm xuyên qua khu El Gothic và kéo dài ra tận Barceloneta, thường rất đông du khách. Đã gần 1 tháng, chúng tôi không ghé qua đây. Nguồn: The Times

Tuesday, Day 18

Tôi thức dậy với hy vọng sẽ không có bất kỳ một kỷ lục mới nào được thiệt lâp thêm, kiểu như hơn 700 “death cases” trong 24 giờ.  Tuy nhiên, tôi nhớ ra rằng vài ngày trước, chính phủ thông báo tình trạng khẩn cấp sẽ tiếp tục kéo dài cho đến giữa tháng 4.

Một vài điều tích cực mà tôi nhận thấy từ việc chúng tôi “tự giam cầm” như: những cái chết giảm xuống một cách ngoạn mục do tai nạn giao thông đường bộ và không khí cũng trở nên trong lành hơn (Barcelona được cho là siêu đô thị mà không khí và nước bị ô nhiệm nặng nề nhất Tây Ban Nha) dù nạn thất nghiệp ngày càng trầm trọng nhưng bên cạnh đó tôi vô cùng hân hoan vì nó cũng làm bọn tội phạm Barcelona như móc túi, dàn cảnh cướp giật cũng đang “đứng ngồi không yên” vì không có cơ hội hành nghề. Dịch mà, ngành nghề nào cũng ế ẩm. Nghe đâu, IS cũng đang rất “hoang mang” cho tình cảnh của châu Âu nên quyết định hoãn các kế hoạch làm loạn lại. “See the good in the bad”: Hãy tích cực lên nào!

Trong trường hợp không có xe hơi, bus, taxi, xe đạp hoặc con người để làm tôi sao nhãng, tôi tìm kiếm đến những chú heo rừng. Heo? Mà lại còn heo rừng? 😀

Tôi nhớ về con đường dốc thiệt dốc đi lên núi ở Cevelló, thỉnh thoảng những lúc xuống núi tôi vẫn bắt gặp một cặp heo rừng đang dạo chơi tung tăng nhưng ở Barcelona thì rất hiếm khi. Một người bạn trên trang cá nhân mà tôi biết, đang sống ở Barcelona có quay một đoạn video về một vài chú heo rừng đang đi dọc theo con đường nào đó ở khu trung tâm, giống như đại lộ Diagonal vậy. Chúng hẳn phải tìm xuống từ ngọn núi ngay phía sau thành phố, có thể là từ Cevello. Có thể là đi tìm thức ăn nhưng tôi đoán là chúng hẳn là bị thu hút bởi sự thanh bình và yên tĩnh bất thường đã “rơi xuống”, đang bao phủ và lấp đầy “khu rừng bê tông” của chúng ta. Nó cho tôi một cái nhìn thoáng qua về thế giới có thể trông như thế nào sau sự tuyệt chủng có thể xảy ra của loài người. Phải chăng tôi đã xem phim quá nhiều. 😀

Vài chú heo rừng bị bắt gặp trên đường phố trung tâm Barcelona, chắc đang tìm thức ăn. Nguồn: The Guardian

Lại một đôi cún và người khác dắt nhau đi dạo. 

Wednesday, Day 19

Quay trở về cuối tháng 2 đầu tháng 3, tôi và vài người bạn, chúng tôi có kế hoạch đi du lịch đến Valencia, miền nam Tây Ban Nha. Lúc đó dịch bệnh ở châu Á đang cao trào, chỉ có một vài ca nhạt nhòa đâu đó ở châu Âu, Tây Ban Nha cũng có mấy trường hợp nhưng không đáng lo ngại. Nó cho người ta cái cảm giác như dịch bệnh đang diễn ra ở đâu đó chứ không phải ở đây. Thời điểm đó sắp diễn ra lễ hội Las Fallas, chúng tôi đã múa vé bus khứ hồi, đặt cả Airbnb. Mọi thứ thật hoàn hảo. Sự chủ quan trong tuần đầu tiên của tháng 3. Vào ngày 8/3, thủ tướng Tây Ban Nha – ông Pedro Sanchez vẫn còn kêu gọi người dân tham gia cuộc tuần hành quy mô lớn nhân ngày Quốc tế Phụ nữ, bất chấp việc Italy đã ban bố lệnh phong tỏa toàn quốc trước đó. Và sau đó, chuyện gì xảy ra chắc ai cũng biết rồi. Dĩ nhiên, chúng tôi đã hủy tất cả. Valencia đến nay vẫn là một kế hoạch.

Đến giữa tháng 3, người chị cùng nhà của tôi về Việt Nam. Tôi coi việc xem phim, đọc sách, học thêm cái gì đó mới như cái tôi đang làm – blogging, … làm thú vui “tao nhã” hằng ngày, thỉnh thoảng tôi tự thưởng cho mình ra ngoài đi siêu thị. Nếu không, tôi sẽ nằm dài trên giường và xem đi xem lại kho tàng ảnh ọt từ mùa hè du lịch châu Âu năm ngoái mà tôi đã không bỏ lỡ. Tôi thật may mắn!

Người Tây Ban Nha về cơ bản có khuynh hướng tự tin thái quá như phần lớn dân Âu, thời gian đầu lúc đại dịch có dấu hiệu xuất hiện mầm mống lây lan, vì thái độ đó của dân bản địa đã khiến không ít dân Á – đến từ các quốc gia đang vật lộn với dịch bênh như Việt Nam, Trung Quốc, … rất bất bình bởi họ có nhận thức quá chủ quan, coi thường dịch bệnh dẫn đến hậu quả nghiêm trọng cho hiện tại. Tuy nhiên, họ đang thể hiện một tinh thần đáng khen ngợi của việc giữ bình tĩnh và thực hiện trách nhiệm công dân. Tây Ban Nha cố lên nào!

Barcelona không là “khu rừng bê tông” lạnh lẽo. Barcelona là nhà …

Khi màn đêm buông xuống, tôi lại đến bên ban công, tối cố nhìn ra đường chân trời, nơi tôi thường ngắm những chiếc máy bay trên đường đến sân bay El Prat de Barcelona, cuối cùng biến mất sau ngọn đồi Montjuic. Giờ đây lệnh phong tỏa trên toàn châu Âu đang được thực thi nhưng những chiếc máy bay rồi sẽ lại bay qua và hạ xuống, ánh sáng nhấp nháy, chào đón những du học sinh, những người con của Barcelona sẽ trở lại một lần nữa, và điều đó có nghĩa là số người chết vì coronavirus cũng sẽ bắt đầu hạ xuống. Barcelona – sự tĩnh lặng chỉ nên là khi màn đêm buông xuống. Barcelona – không chỉ là “khu rừng bê tông” mệt mỏi. Tôi không muốn nghĩ thế bởi tôi yêu nơi này quá nhiều. Tôi muốn nghĩ về thành phố đáng sống nhất vùng Cataluyna như  “khu rừng của những kiệt tác”. Thành phố sẽ lại “tỉnh giấc”, sống động và bừng sáng hơn bao giờ. Vài ngày trước, toàn châu Âu đã đổi sang múi giờ Xuân Hè, đồng nghĩa với việc ngày sẽ dài hơn đêm, thời tiết sẽ ấm áp hơn và đại dịch sẽ qua đi.

Ngày mai, khi mở mắt ra tôi muốn thấy mình đang đứng trong Parc Guell cùng với những người bạn. Khi ngước mắt lên, tôi vẫn sẽ thấy một vùng trời màu xanh đó, như ngày đầu.

Hình chụp lần đầu đến Parc Guell, 2017. Hôm đó bầu trời rất xanh. 

Who Am I? Well, I am just a dreamer who is creating my own La La Land <3 I love nothing more than exploring wherever I am and learning about new places. I write this outdoor, travel and lifestyle blog to inspire you to do the same.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *